(P1) HÀNH TRÌNH GẦY DỰNG TẬP ĐOÀN Y TẾ NGÀN TỶ

Từ những năm 2009-2010 (10 năm về trước) và là Giám Đốc Bệnh Viện Thẩm Mỹ Hàn Quốc tại Việt Nam thời đó thẩm mỹ còn sơ khai, mỗi ngày kể cả chủ nhật anh phẫu thuật không dưới 15 ca/ 7 ngày /tuần, những ca từ tiểu phẫu như mắt- mũi-cằm cho đến trung và đại phẫu như phẫu thuật thẩm mỹ tạo hình khuôn mặt, phẫu thuật bụng căng da dời rốn, tạo hình ngực chảy sệ, nâng ngực, hút mỡ, cấy mỡ. Anh đã có cuộc sống giàu có, một danh vọng, một ngành thẩm mỹ hái ra tiền mà tất cả Bác sĩ khác đều ước muốn.

Và khi anh quyết định dấn thân vào phát triển hệ thống bệnh viện Đa Khoa thì gặp nhiều lời can ngăn từ đồng nghiệp, bạn bè và người thân. Tất cả đồng nghiệp đều nói: ngành phẫu thuật thẩm mỹ là ngành hót Việt Nam, kiếm tiền một ngày bằng Bác sĩ khác làm một năm, toàn gặp bệnh nhân giàu có, “trai xinh, gái đẹp” và hàng ngàn Bác sĩ khác đang xin theo học thẩm mỹ thì tại sao Bác sĩ Nam lại dấn thân phát triển bệnh viện Đa Khoa để làm gì. Phát triển Bệnh viện Đa khoa rất gian nan, gặp nhiều bệnh nhân nghèo khó cũng chạnh lòng, môi trường đễ lây nhiễm, nhiều bệnh lý khó và đặc biệt là vốn đầu tư lớn, rủi ro tài chính cao, phải ít nhất 10 năm mới hòa vốn, ôm khổ vào thân khi mà đang giàu có và danh vọng đầy đủ và vân vân và vân vân.

Lúc đó, chính anh cũng không hiểu tại sao. Nhưng có lẽ ước muốn và khát khao từ thời thơ ấu trỗi dậy, muốn chữa được bệnh cho người dân, muốn xây nhiều bệnh viện tại tỉnh, vùng quê để người dân không phải đi xa, và đâu đó muốn góp một phần công sức của mình vì đã nhận được chính sách hỗ trợ của nhà nước mới có Bác sĩ Nguyễn Hữu Nam ngày hôm nay. Và đó là động lực, là niềm đam mê và là niềm tin vững chắc để anh dấn thân vào con đường phát triển Y tế Việt Nam . Anh nói ” Mỗi người sinh ra đều có lý do, và anh sinh ra để cùng nhà nước làm y tế Việt Nam hưng thịnh”

Mỗi giai đoạn trong đời, đa số chúng ta sẽ có nhu cầu và mục tiêu khác nhau, khi đủ ăn, đủ mặc và có dư cho con cái ăn học cũng như cho chính mình khi về già thì dù có kiếm thêm nhiều hơn nữa cũng không thể thay đổi mức sống của mình của và họ sẽ bắt đầu làm gì đó cho đời. Nhưng với anh hoàn toàn khác từ khi không có tiền đến khi có rất nhiều tiền anh cũng không quan tâm mấy, anh đã tập cách sống tối giản nên nhu cầu vật chất không phải thứ anh quan tâm. Anh mồ côi cha mẹ từ bé và những người bạn của anh, nay hầu hết là kỹ sư, bác sĩ, giáo viên họ cũng có cần học trường quốc tế gì đâu, nên cũng không cần phải cố lo cho con cái chọn trường này trường kia khi mà cuộc sống vẫn còn chật vật và bạn sẽ chẳng bao bao giờ có đủ tài chính để phát triển nếu xuất phát điểm thấp . Vì nghĩ như vậy nên của cải làm ra anh dành gần như toàn bộ cho công ty tìm kiếm nhân tài cho phát triển và thành quả nhận được như ngày hôm nay.

Để giúp các nhân viên y tế có cuộc sống sung túc chúng ta phát triển y tế toàn diện không phân biệt công tư vì : Nếu đầu tư bệnh viện tư sẽ có sự cạnh tranh gay gắt giữa bệnh viện tư nhân và công lập về nhân nguồn lực bác sĩ mà không có sự gắn kết với nhau và như vậy sẽ khó khăn cho nhà đầu tư tư nhân, bác sĩ có sự chênh lệch chuyên môn giữa công và tư do nguồn tài nguyên hai bên công và tư có thế mạnh khác nhau mà cạnh tranh nhau thì đội ngũ y tế và người dân sẽ chịu thiệt. Vì vậy, Anh chọn con đường hợp tác công tư nhằm giúp các bác sĩ công tiếp cận máy móc công nghệ và phục vụ chuyên nghiệp, bác sĩ tư được học hỏi kinh nghiệp từ hệ thống công để chất lượng bác sĩ đồng đều. Chúng ta phải giải quyết 4 vấn đề (chi phí bỏ ra cao của nhà đầu tư; thu chi phí thấp cho cộng đồng như Nhà nước mong muốn; giải quyết đúng nhu cầu từng nhóm người dân; giải quyết hợp lý phúc lợi cho Bệnh viện). Có như vậy Nhà nước, nhà đầu tư, đội ngũ y bác sĩ và người dân mới cùng có lợi.

theo BS.Nguyễn Hữu Nam

[fb_button]

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *